
Em có nhớ góc phố buồn u tối
Ta thường qua, lặng lẽ, bước âm thầm
Nhạc dang dở than nỗi đời rắc rối
Không gian thầm nâng nhẹ hương hoàng lan
Yêu đến nỗi lòng buồn cũng đến nỗi
Nói hoài rồi. Cần lắm, phút lặng im
Hơi thở nhẹ lẫn mùi hoa bối rối
Dáng em đi, tóc xõa, phủ vai mềm
Phố u tối. Tình yêu không lối thoát
Lòng chơi vơi theo chiếc lá thu buông
Đêm Hà Nội. Hai người. Hai cái bóng
Nhạc tắt rồi, giai điệu vẫn còn vương
Anh đếm được những bước chân quanh quẩn
Đang dẫn vào những lối hẹp mê cung
Phố u tối. Những nỗi buồn thăm thẳm
Cắm đanh sâu vào ván gỗ đời mình
Sưu tầm
0 nhận xét