
Rồi cứ thế thời gian dần chết
Em đi đâu khi tôi ở nơi này
Ngắm dòng sông thuyền ai sang bến
Thở than cùng cơn gió heo may
Rồi cứ thế lòng tôi nguội tắt
Chẳng còn tin nhân thế có chân tình
Chẳng còn em đời tôi từ dạo ấy
Sống dập vùi ..và cứ mãi lặng thinh
Tôi đã dần quen với những lời có cánh
Nói từ môi tôi....sao quá nực cười
Những lời đã trao em...giờ tôi trao bao người khác
Như biết mình ngây thơ. ...khờ dại một thời
Rồi từ ấy cỏ cháy ...lá thu rụng mãi
Áng mây sầu giăng kín lối yêu đương
Một mình tôi..bước dưới mưa ...như ngày ấy
Ngày mắt tôi nhìn thấy người thương.....
Giá như vào ngày hôm ấy
Đôi mắt này chẳng thấy một vòng tay..
Ôm em...và nụ cười em dành cho người khác
Thì tôi đâu đau đớn thế này
Rồi cứ thế ....đã làm tôi như thế
Những người sau em ..xin đừng trách làm gì
Thà tôi phụ còn hơn tình nhân phụ
Vì chân tình sẽ có được chi ?
Sưu tầm
0 nhận xét